Skip to main content

Du lịch Bắc Hà - Sapa

Tôi vốn không phải travel blogger hay phượt thủ gì, chỉ là một kẻ muốn đi tìm sự thư thái, cùng với đó là học những điều mới mẻ qua những chuyến du lịch.
Thế nên bài viết này cũng không phải chia sẻ kinh nghiệm đi du lịch mà chỉ đơn giản là những điều tôi rút ra sau chuyến đi Bắc Hà - Sapa trong 4 ngày với thằng bạn. Chuyến hành trình bắt đầu từ sáng thứ 7, ngày 27/10/2018 đến đêm thứ 3 ngày 30/10/2018 thì tôi về Hà Nội, còn ông bạn thì vẫn bám trụ ở lại thêm nửa tháng.

Thứ nhất, xách balo lên và đi, nhưng có kế hoạch thì vẫn tốt hơn. Bọn tôi đi du lịch vào sáng thứ 7 mà đến thứ 6 vẫn chưa có kế hoạch gì trong đầu, đúng kiểu xách balo lên và đi. Vài ngày trước đó thì tôi cũng đã có tìm hiểu về những địa danh đẹp ở 2 nơi mà chúng tôi nên đến, tìm hiểu cả về vé xe, nơi ở các thứ. Nhưng tất cả vẫn chưa có lộ trình gì rõ ràng, chỉ mới gạch đầu dòng ra giấy thế thôi.
Đến tận đêm thứ 6, tôi mới lên lịch dự kiến xem nên đi lịch trình thế nào, sẽ đi thăm những đâu, sau đó thì lên Agoda book phòng ở Bắc Hà cho 2 đêm thứ 7, Chủ nhật, còn phòng ở Sapa thì lên vào thứ 2 nên tôi không lo hết phòng, vì vậy mà chẳng thèm book trước.
Đúng là không có kế hoạch nên mỗi sáng, câu hỏi đầu tiên của chúng tôi lại là "Hôm nay đi đâu???". Đúng là nghĩ chỗ chơi thôi cũng đau hết cả đầu.

Thứ hai, enjoy từng khoảnh khắc. Dự tính sẽ không online mạng xã hội trong 4 ngày, không đụng đến điện thoại hay đồ công nghệ mà chỉ tận hưởng bằng các giác quan của mình. Vậy mà cuối cùng vẫn không làm được, chỉ là hạn chế hơn một chút.
Dù sao thì cảm giác được ngắm cảnh bằng mắt thay vì qua lăng kính của điện thoại thực sự rất tuyệt vời.
Tôi cũng quan niệm đi du lịch là để tận hưởng. Thế nên buổi trưa đầu tiên ở Sapa, 2 thằng vào nhà hàng sang trọng nhất ở trung tâm thị trấn và ăn bữa cơm đáng nhớ nhất trong chuyến du lịch. Đi chơi mà, tận hưởng đi, sao phải khổ mãi cơ chứ.

Thứ ba, quan trọng là dám. Buổi chiều Chủ nhật (ngày thứ 2 của chuyến du lịch) tôi dẫn 2 vợ chồng người Pháp đi thăm thú thung lũng hoa Bắc Hà và dinh Hoàng A Tưởng, sau đó là phi xe máy thêm 11km đường núi đến tận đâu đâu tôi cũng chẳng biết. Có 2 điều dám, dó là tôi dám nói tiếng Anh để làm hướng dẫn viên du lịch cho người nước ngoài, và thằng bạn tôi dám phi xe trên đường núi đến tận đâu đâu mà cả 4 người chúng tôi chẳng biết đích đến là gì. Mặc dù tiếng Anh kém nhưng 2 vợ chồng người Pháp nói tiếng Anh cũng bập bẹ, vậy là chúng tôi nói thì ít mà giao tiếp bằng body language thì nhiều. Cứ làm đi, cứ đi rồi sẽ đến, kết quả không quan trọng, quan trọng là bạn dám làm.

Thứ tư, không khí trên Bắc Hà và Sapa thực sự rất tuyệt vời. Lúc ngồi trên núi Hàm Rồng ở Sapa, tôi ước rằng giá như mỗi sáng mình thức dậy và được tận hưởng bầu không khí se se lạnh này. Ở Bắc Hà có vẻ yên bình hơn, còn Sapa như một công trường đang xây dựng, nhưng thực sự thì không khí và thời tiết ở đây vẫn rất tuyệt vời.

Thứ năm, con gái Bắc Hà thật sự xinh. Con gái chủ homestay chúng tôi ở xinh đến mức lần đầu tiên gặp mà tôi thẫn thờ mất vài giây. Đến cả em Nhi bán mía mà chúng tôi gặp ở chợ phiên Bắc Hà cũng rất xinh, hình như em ấy mới học cấp 2 thì phải. Và con vô vàn câu chuyện thú vị khác mà tôi không tiện kể. Nói chung các ông cứ biết con gái Bắc Hà xinh là được, còn muốn kiểm chứng cứ làm chuyến lên đấy sẽ biết ngay.
À, ông nào muốn biết tên homestay ở Bắc Hà chúng tôi ở thì inbox riêng nhé.

Comments

Popular posts from this blog

Những vần thơ hay về Bách Khoa

Có một ngôi trường đã hơn 60 năm tuổi, sinh viên đa phần là con trai ngành kỹ thuật, tưởng chừng như sẽ toàn những tâm hồn khô khan. Thế mà lạ thay, luôn có những vần thơ được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, chứa đựng trong đó là đầy tâm tư của những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi.

Sự tích Chim Anh Vũ và Củ Sắn Lùi

Tình hình là nhiều bạn thắc mắc tại sao gọi là "Chim Anh Vũ" và "Củ Sắn Lùi", cho nên mình đành phải thuật lại cho các bạn sự tích của hai đồng c hí này.

Số 2

Bây giờ là 22h22 thứ 2, ngày 12, tháng 12, năm 2022. Khá nhiều số 2 nhỉ. Sáng nay thức đến hơn 2h sáng làm việc, mà vẫn không fix nổi con bug, thế nên mình đành gấp laptop đi ngủ. Gọi là đi ngủ nhưng lên giường vẫn nằm a cay mãi, con bug nhỏ nhỏ mà khó chịu thế nhờ. Thế rồi ông trời không phụ lòng người, sáng lên công ty, pha cốc cafe xong thì lại fix được ngay. Còn sau đó là cả ngày họp hành, buồn ngủ nên vật và vật vờ như thằng nghiện. Mở Facebook ra thì thấy ngày này tròn 10 năm trước mình nhận được tin báo chuẩn bị thi Olympia vào ngày 24/12/2012. Nhìn nhận lại thì cuộc đời mình có quá nhiều thứ gắn liền với số 2, như một định mệnh vậy. Hồi cấp 1, lớp mình có 2 người trùng tên Nguyễn Nam Anh, cô giáo phân biệt bằng cách gọi mình là Nam Anh A, bạn kia là Nam Anh B. Ngoài ra thì trong lớp còn có 1 bạn tên An nữa. Vậy nên tên mình đứng thứ 2 trong danh sách lớp. Kể cũng ổn, thi cái gì cũng đỡ bị gọi nộp bài đầu tiên. Sang cấp 2, lớp không còn bạn nào tên An nữa. Nhưng lại xuất hiện th...

Bách Khoa Tạch Môn Truyện

Năm Bính Thân, tháng Ất Mùi, ngày Giáp Ngọ. Việt Nam quốc, Hà Nội thành, Đại Nghĩa gia trang, Bách Khoa môn phái. Ta vốn là một kẻ sỹ đam mê nghiệp đèn sách, xách bút nghiên tầm sư học đạo ở Bách Khoa môn phái với Hoàng sư phụ cũng đã được tầm 3 xuân. Mỗi năm môn phái đều có 4 kỳ sát hạch để kiểm tra kiến thức, tính đến giờ ta cũng đã trải qua được 12 kỳ sát hạch . Nay nhân lúc Hoàng sư phụ cho dán cáo thị thông báo kết quả kỳ sát hạch mà lòng cảm thấy bồi hồi, vấn vương, nhớ lại chuyện cũ mà thổ lộ mấy dòng này.

Bước Chân Vào Thế Giới Rộng Lớn

Khi tôi quyết định chọn ngành Công nghệ thông tin thay vì Kinh tế đối ngoại hay Kiểm toán, tôi nghĩ rằng mình đã chọn được niềm đam mê cho mình để theo đuổi suốt đời. Bước chân vào cổng trường đại học với nhiều háo hức, nhiều sự bỡ ngỡ, nhưng rồi, tôi cũng dần quen với cách làm học tập, cách sinh hoạt của một chàng sinh viên đại học. Nhưng rồi, tôi nhận ra, đại học có rất rất nhiều thứ để học chứ không đơn giản như thời học sinh. Ngoài những thứ gọi là đam mê thuộc về chuyên ngành Công nghệ thông tin ra, còn bao nhiêu thứ để học, nào là Tiếng Anh, thể thao, kỹ năng mềm ... rất là nhiều. Tôi cảm thấy choáng ngợp và không biết mình phải bắt đầu học từ cái gì trước. Tôi cứ học, học mỗi thứ một ít, chẳng theo thứ tự, quy luật nào cả.