Skip to main content

Bách Khoa Đại Hiệp Truyện (Phần 2)

Sau khi thưởng thức Phần 1 của siêu phẩm, mời các bạn đến với Phần 2.

.... Theo hướng chỉ tay của lão tiền bối, tại hạ quất ngựa phi như bay. Đến một chiếc cổng cong cong, như sực nhớ ra điều gì đó, tại hạ mở cẩm nang thứ ba ra xem, thì đúng là chiếc cổng này. Vui mừng không sao tả xiết, tại hạ định quất ngựa đi vào thì bị một cấm vệ quân tuýt còi, bắt tại hạ mang ngựa gửi vào nhà để xe, xong xuôi đâu đấy thu của tại hạ ba lạng bạc. Lần đầu tiên nơi đất khách quê người, không hiểu luật lệ ra sao, nên đành bấm bụng để cấm vệ quân trông nom con “Chiếu Dạ”

Khi từ nơi gửi ngựa đi ra, tại hạ thấy trong các môn sinh ở đây ai nấy đều khoác choàng bào màu đỏ, chân mang tổ ong nghìn lỗ. Tại hạ lấy làm ngưỡng mộ lắm. Ngay sau đó tại hạ tìm gặp “Oanh Vũ Vương” và được thu nạp làm đệ tử.


Hằng ngày tại hạ chăm chỉ luyện công, mài đũng quần trên các giảng đường. Tối đến học thêm các môn binh pháp. Các bí kíp “Đế chế đại cương” cho tới “Võ lâm tranh bá” đã nằm lòng khắc cốt ghi tâm. 

Thấm thoắt đã năm năm trôi qua. Cho tới một ngày, “Oanh Vũ Vương” gọi tại hạ tới, bảo rằng:

- Ngươi là đệ tử mà ta ưng ý nhất, thỏa ý nguyện ngày đêm ao ước của ta. Nay, ngươi đã lĩnh hội hết các chiêu thức, từ “Vật lý kiếm phổ”, “Đại số thập bát chưởng”, rồi cả “Đồ án càn khôn đại na zi”. Tất cả đều là tâm huyết của ta. Ta mong ngươi hãy dùng nó để làm nên nghiệp lớn. Trước mắt hãy sử dụng những gì ta truyền dạy tự nuôi sống bản thân ngươi, sau đó hãy dùng nó để giúp đời, giúp nước. Mai là ngày lành tháng tốt, ta quyết định kích ngươi ra khỏi pa – ti. 

- Nghe sư phụ nói mà đồ đệ lòng đau như cắt, năm năm ròng đồ đệ gắn bó nơi đây, ngày uống nước D3 đêm lân la B6, sao có thể một ngày dứt áo ra đi. Mong sự phụ niệm tình thương xót, cho tại hạ ở lại để hầu hạ cho người.

- Không, ý ta đã quyết, người dám chống lệnh ta ư?

Nghe sư phụ nói vậy, tại hạ không dám nửa lời trái lệnh. Hôm sau, tờ mờ sáng, mặt trời còn chưa tỏ, Oanh Vũ Vương đã đẫn tại hạ đến một khán phòng rộng lớn, cấp cho tại hạ một tấm giấy thông hành và nói:

- Đây là thư giới thiệu của ta, ngươi đi đâu, làm gì, nếu người ta hỏi, hãy đưa giấy này ra, nói với họ ngươi là đồ đệ của “Oanh Vũ Vương” này, họ sẽ thu nạp ngươi.

Cầm tấm giấy trên tay, bái biệt sư phụ, tại hạ bước ra khỏi Bách Khoa Tự, con “Chiếu Dạ” ngày nào gửi ở chỗ cấm vệ quân, nay chỉ còn một đống xương trắng xóa. Thắp một nén nhang cho “Chiếu Dạ”, tại hạ bước qua cổng cầu vồng, nơi mà năm năm trước tại hạ đã từng bước chân qua. 

Như lời sư phụ dặn dò, tại hạ cầm thư giới thiệu đến gặp một trại chủ, xin nương nhờ để chờ ngày làm nên nghiệp lớn. Thấm thoát cũng gần bốn năm rồi, tại hạ vất vưởng ở nơi đây. Hằng ngày vẫn không quên tu luyện. Cho đến tuần trước, cha mẹ tại hạ sử dụng chim bồ câu đưa thư cho tại hạ, trong thư nói là:

- Ở góc vườn mới mọc lên một cây “dâm bụt” to lắm, hết tuần này chờ hoa rụng hết, thầy u sẽ lấy cẩm nang cuối cùng lên. Có gì thầy u sẽ gọi điện cho con.Thế rồi vừa nãy, mẹ tại hạ gọi điện cho tại hạ, nói là:

- Cẩm nang toàn tiếng nước ngoài, u với thầy mày không cắt nghĩa được.

- U bảo thầy sờ ken cho con một bản rồi gửi vào i meo cho con. 

- Ô sờ kê, để u bảo thầy mày.

Tại hạ vừa check mail thì thấy trong cẩm nang có ghi một câu thế này. Loay hoay chưa cắt nghĩa được, nên mang lên đây hóng các cao nhân. Câu ấy thế này:

“Find a girl, settle down, if you want you can marry”. But that girl must be “Sắn”.

Trên đây là toàn bộ câu chuyện của tại hạ. Mong ngóng cao nhân ra tay giúp đỡ. Tại hạ xin ngàn lần bội phục, vạn lần hàm ơn!

----
*
Các bạn có thể đọc thêm: Bách Khoa Tạch Môn Truyện
*
--------
Tác giả truyện: Toàn Đại Ca - Cơ Điện Tử K50

Comments

Popular posts from this blog

Những vần thơ hay về Bách Khoa

Có một ngôi trường đã hơn 60 năm tuổi, sinh viên đa phần là con trai ngành kỹ thuật, tưởng chừng như sẽ toàn những tâm hồn khô khan. Thế mà lạ thay, luôn có những vần thơ được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, chứa đựng trong đó là đầy tâm tư của những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi.

Sự tích Chim Anh Vũ và Củ Sắn Lùi

Tình hình là nhiều bạn thắc mắc tại sao gọi là "Chim Anh Vũ" và "Củ Sắn Lùi", cho nên mình đành phải thuật lại cho các bạn sự tích của hai đồng c hí này.

Số 2

Bây giờ là 22h22 thứ 2, ngày 12, tháng 12, năm 2022. Khá nhiều số 2 nhỉ. Sáng nay thức đến hơn 2h sáng làm việc, mà vẫn không fix nổi con bug, thế nên mình đành gấp laptop đi ngủ. Gọi là đi ngủ nhưng lên giường vẫn nằm a cay mãi, con bug nhỏ nhỏ mà khó chịu thế nhờ. Thế rồi ông trời không phụ lòng người, sáng lên công ty, pha cốc cafe xong thì lại fix được ngay. Còn sau đó là cả ngày họp hành, buồn ngủ nên vật và vật vờ như thằng nghiện. Mở Facebook ra thì thấy ngày này tròn 10 năm trước mình nhận được tin báo chuẩn bị thi Olympia vào ngày 24/12/2012. Nhìn nhận lại thì cuộc đời mình có quá nhiều thứ gắn liền với số 2, như một định mệnh vậy. Hồi cấp 1, lớp mình có 2 người trùng tên Nguyễn Nam Anh, cô giáo phân biệt bằng cách gọi mình là Nam Anh A, bạn kia là Nam Anh B. Ngoài ra thì trong lớp còn có 1 bạn tên An nữa. Vậy nên tên mình đứng thứ 2 trong danh sách lớp. Kể cũng ổn, thi cái gì cũng đỡ bị gọi nộp bài đầu tiên. Sang cấp 2, lớp không còn bạn nào tên An nữa. Nhưng lại xuất hiện th...

Bách Khoa Tạch Môn Truyện

Năm Bính Thân, tháng Ất Mùi, ngày Giáp Ngọ. Việt Nam quốc, Hà Nội thành, Đại Nghĩa gia trang, Bách Khoa môn phái. Ta vốn là một kẻ sỹ đam mê nghiệp đèn sách, xách bút nghiên tầm sư học đạo ở Bách Khoa môn phái với Hoàng sư phụ cũng đã được tầm 3 xuân. Mỗi năm môn phái đều có 4 kỳ sát hạch để kiểm tra kiến thức, tính đến giờ ta cũng đã trải qua được 12 kỳ sát hạch . Nay nhân lúc Hoàng sư phụ cho dán cáo thị thông báo kết quả kỳ sát hạch mà lòng cảm thấy bồi hồi, vấn vương, nhớ lại chuyện cũ mà thổ lộ mấy dòng này.

Bước Chân Vào Thế Giới Rộng Lớn

Khi tôi quyết định chọn ngành Công nghệ thông tin thay vì Kinh tế đối ngoại hay Kiểm toán, tôi nghĩ rằng mình đã chọn được niềm đam mê cho mình để theo đuổi suốt đời. Bước chân vào cổng trường đại học với nhiều háo hức, nhiều sự bỡ ngỡ, nhưng rồi, tôi cũng dần quen với cách làm học tập, cách sinh hoạt của một chàng sinh viên đại học. Nhưng rồi, tôi nhận ra, đại học có rất rất nhiều thứ để học chứ không đơn giản như thời học sinh. Ngoài những thứ gọi là đam mê thuộc về chuyên ngành Công nghệ thông tin ra, còn bao nhiêu thứ để học, nào là Tiếng Anh, thể thao, kỹ năng mềm ... rất là nhiều. Tôi cảm thấy choáng ngợp và không biết mình phải bắt đầu học từ cái gì trước. Tôi cứ học, học mỗi thứ một ít, chẳng theo thứ tự, quy luật nào cả.