Skip to main content

Chuyện Teamwork ở Bách Khoa môn phái

Đại Nghĩa gia trang một ngày không mưa không nắng và cũng không có bóng râm.

Tu luyện ở Bách Khoa môn phái đến mùa sắn lùi thứ 4, có lúc ta thường ngồi ngẫm nghĩ về những tuyệt chiêu mà mình được truyền thụ từ các vị đại sư phụ. Trải qua bao thăng trầm cùng với hơn 100 tín, hôm nay ngày lành tháng tốt, rảnh rỗi không phải lên núi kiếm củi hay ra sông gánh nước, ta chợt ngồi nghiệm về tuyệt chiêu Tim-guộc đại pháp (teamwork) ở Bách Khoa môn phái.

Không biết ở các chi phái khác thế nào, chứ riêng ở Ai Xi Ti chi phái của ta, các vị sư phụ rất chú trọng loại võ công này. Khi luyện thì cần có một nhóm từ 3, 4 hoặc 5 người luyện cùng nhau, mỗi người đều phải hợp sức đồng lòng kết hợp cùng với những người khác, bổ trợ lẫn nhau. Luyện thành công Tim-guộc đại pháp sẽ bổ trợ rất nhiều cho quá trình luyện những loại võ khác, đôi khi còn quyết định sự thành bại của việc luyện võ. Ta từng nghe kể rằng có vài vị sư huynh vì khinh nhờn loại võ công này mà đã dẫn đến tẩu hoả nhập ma khi luyện nội công.


Để luyện thành Tim-guộc đại pháp, theo ta người luyện võ cần hội tụ đủ 5 yếu tố Nhân - Nghĩa - Lễ - Trí - Tín. Vì sao ư? Hãy để ta giải thích từng chút một vậy.




1. Nhân
Vì loại võ công này phải luyện cùng với những bạn đồng môn khác nên trong quá trình luyện không tránh khỏi những mâu thuẫn. Ta từng nghe ở xứ Phù Tang xa xôi, khi luyện Tim-guộc đại pháp thì võ công của mỗi người sẽ tăng lên gấp đôi, nhưng còn ở Việt Quốc thì ngược lại, thường là ...... giảm gấp ba. Thế nên, khi gặp chuyện bất bình với đồng môn, chúng ta phải tỏ ra Nhân từ, không được động thủ để gây thiệt hại cho cả ta và bạn. Đến lúc đó Sông 14 lại có cớ mà giật tít "Nam sinh bị bạn đồng môn đánh tử vong vì không hoàn thành Bài tập lớn" thì quả thực không hay chút nào. Dù cho bạn không thể hoàn thành chiêu thức đã được phân công cũng phải nhẹ nhàng khuyên bảo: 
   -   "Bạn ơi, bạn cố gắng hoàn thành chiêu thức này để còn kịp hạn chót, chứ không sự phụ lại quở phạt cả nhóm".
Rồi sau đó, đợi đến lúc luyện xong đánh đấm nó cho hả giận cũng chưa muộn. Đấy, nếu cứ nhân từ và nhẹ nhàng như thế, có phải ai cũng vui vẻ mà hợp tác không?

2. Nghĩa
Phàm đã là đồ đệ Bách Khoa môn phái, ai cũng nên sống có tình có nghĩa. Đã là một nhóm luyện võ với nhau thì nên tương hỗ nhau mà hoàn thành. Người khác có lười biếng thì cũng nên làm giúp nó, chớ nên kêu ca. Biết đâu bạn ấy không hoàn thành chiêu thức được vì đang bận xem một siêu phẩm mới ra của danh ca Tùng Mountain, lúc ấy chúng ta cũng nên hoan hỉ mà tự nhủ rằng: 
   -   "Không sao, bạn đang khó khăn thì mình làm giúp, đến lúc bạn khó khăn nữa, bạn sẽ ... lại nhớ đến ta".
Có những người bạn mà chúng ta không thể liên lạc được qua Facebook thì chắc chắn bạn ấy là một người sống thực tế, không thích dùng mạng xã hội ảo. Nếu cũng không thể liên lạc được qua điện thoại thì có lẽ bạn ấy còn sợ cả sóng điện thoại nữa. Lúc ấy chúng ta nên mở lòng bao dung chứ không nên vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà nghi kỵ lẫn nhau.

3. Lễ
Lễ ở đây là lễ phép với sư phụ. Đôi khi đề bài sư phụ đưa ra có hơi oái ăm một chút cũng nên nhớ lấy 2 điều:
Điều 1: Sư phụ luôn đúng.
Điều 2: Nếu sư phụ sai, xem lại điều 1.

Vậy nên, dù sư phụ có ra đề bài "Đo mức độ lầy của bạn đồng môn" thì cũng nên hoan hỉ mà thực hành.

4. Trí
Trong khi luyện Tim-guộc đại pháp, bao giờ trong nhóm cũng có một người nổi bật hẳn và trở thành "Người gánh team", người đó sẽ là bờ vai vững chắc cho các thành viên trong nhóm tựa vào. Nếu bạn may mắn trở thành "Người gánh team" thì xin chúc mừng, bạn sẽ được phát huy trí tuệ của mình đến tột cùng, bạn sẽ được sử dụng đến 200% tinh hoa của bản thân.
Vừa thông minh, lại còn ngày nào cũng được gánh một hai trăm cân tạ thì chẳng mấy chốc mà đẹp trai ngời ngời.
Lúc đó bạn sẽ cảm thấy ngạc nhiên khi không hiểu sao khả năng của mình lại phi phàm đến như vậy. Vâng, thật không thể tin nổi, bạn đồng môn không thể tin nổi, sư phụ không thể tin nổi, đến chính bạn cũng không thể tin nổi.

5. Tín
Trong Tim-guộc đại pháp thì chữ "tín" là quan trọng nhất. Khi đã đến hạn chót thì mỗi giây qua đi là một điểm số rơi rụng. Ta còn nhớ khoảnh khắc tim ta đập thình thịch, tay chân run lẩy bẩy và cuối cùng cả nhóm ăn mừng như vô địch World Cup khi nộp bài vào lúc 23h55'04" trong khi hạn chót là ... 23h55'00". Ít ra cũng chỉ muộn có 4", như vậy cũng có thể coi là thành công rồi.


Nếu hội tụ đủ 5 đức tính trên, ta tin chắc rằng những đồ đệ của Bách Khoa môn phái sẽ không còn sợ bất cứ kẻ thù nào nữa.
Các cụ dạy rằng "Không sợ kẻ thù mạnh như hổ, chỉ sợ đồng đội ng* như *ò ". Vậy nên ta khuyên các vị huynh đệ hãy ngày đêm chăm chỉ luyện tập loại võ công này.
Hầu chuyện cũng đã khuya, kính chào chư vị huynh đệ, ta đi luyện Tim-guộc đại pháp tiếp đây.

Kính bút!

-nAn-

Comments

Popular posts from this blog

Những vần thơ hay về Bách Khoa

Có một ngôi trường đã hơn 60 năm tuổi, sinh viên đa phần là con trai ngành kỹ thuật, tưởng chừng như sẽ toàn những tâm hồn khô khan. Thế mà lạ thay, luôn có những vần thơ được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, chứa đựng trong đó là đầy tâm tư của những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi.

Sự tích Chim Anh Vũ và Củ Sắn Lùi

Tình hình là nhiều bạn thắc mắc tại sao gọi là "Chim Anh Vũ" và "Củ Sắn Lùi", cho nên mình đành phải thuật lại cho các bạn sự tích của hai đồng c hí này.

Số 2

Bây giờ là 22h22 thứ 2, ngày 12, tháng 12, năm 2022. Khá nhiều số 2 nhỉ. Sáng nay thức đến hơn 2h sáng làm việc, mà vẫn không fix nổi con bug, thế nên mình đành gấp laptop đi ngủ. Gọi là đi ngủ nhưng lên giường vẫn nằm a cay mãi, con bug nhỏ nhỏ mà khó chịu thế nhờ. Thế rồi ông trời không phụ lòng người, sáng lên công ty, pha cốc cafe xong thì lại fix được ngay. Còn sau đó là cả ngày họp hành, buồn ngủ nên vật và vật vờ như thằng nghiện. Mở Facebook ra thì thấy ngày này tròn 10 năm trước mình nhận được tin báo chuẩn bị thi Olympia vào ngày 24/12/2012. Nhìn nhận lại thì cuộc đời mình có quá nhiều thứ gắn liền với số 2, như một định mệnh vậy. Hồi cấp 1, lớp mình có 2 người trùng tên Nguyễn Nam Anh, cô giáo phân biệt bằng cách gọi mình là Nam Anh A, bạn kia là Nam Anh B. Ngoài ra thì trong lớp còn có 1 bạn tên An nữa. Vậy nên tên mình đứng thứ 2 trong danh sách lớp. Kể cũng ổn, thi cái gì cũng đỡ bị gọi nộp bài đầu tiên. Sang cấp 2, lớp không còn bạn nào tên An nữa. Nhưng lại xuất hiện th...

Bách Khoa Tạch Môn Truyện

Năm Bính Thân, tháng Ất Mùi, ngày Giáp Ngọ. Việt Nam quốc, Hà Nội thành, Đại Nghĩa gia trang, Bách Khoa môn phái. Ta vốn là một kẻ sỹ đam mê nghiệp đèn sách, xách bút nghiên tầm sư học đạo ở Bách Khoa môn phái với Hoàng sư phụ cũng đã được tầm 3 xuân. Mỗi năm môn phái đều có 4 kỳ sát hạch để kiểm tra kiến thức, tính đến giờ ta cũng đã trải qua được 12 kỳ sát hạch . Nay nhân lúc Hoàng sư phụ cho dán cáo thị thông báo kết quả kỳ sát hạch mà lòng cảm thấy bồi hồi, vấn vương, nhớ lại chuyện cũ mà thổ lộ mấy dòng này.

Bước Chân Vào Thế Giới Rộng Lớn

Khi tôi quyết định chọn ngành Công nghệ thông tin thay vì Kinh tế đối ngoại hay Kiểm toán, tôi nghĩ rằng mình đã chọn được niềm đam mê cho mình để theo đuổi suốt đời. Bước chân vào cổng trường đại học với nhiều háo hức, nhiều sự bỡ ngỡ, nhưng rồi, tôi cũng dần quen với cách làm học tập, cách sinh hoạt của một chàng sinh viên đại học. Nhưng rồi, tôi nhận ra, đại học có rất rất nhiều thứ để học chứ không đơn giản như thời học sinh. Ngoài những thứ gọi là đam mê thuộc về chuyên ngành Công nghệ thông tin ra, còn bao nhiêu thứ để học, nào là Tiếng Anh, thể thao, kỹ năng mềm ... rất là nhiều. Tôi cảm thấy choáng ngợp và không biết mình phải bắt đầu học từ cái gì trước. Tôi cứ học, học mỗi thứ một ít, chẳng theo thứ tự, quy luật nào cả.