Skip to main content

Đối Diện

E: Lâu lắm không gặp, cậu dạo này thế nào rồi?

M: Tớ thay đổi nhiều lắm, tớ hòa đồng hơn, hay pha trò hơn, tớ thấy mình hài hước và năng động hơn nữa.


E: Có thật như vậy không? Không phải vậy đâu, tớ thì lại thấy khác, tớ thấy cậu vẫn vậy, chẳng có chút gì thay đổi cả.







M: Sao cậu lại nói vậy? Rõ ràng những người bây giờ quen tớ khi nghe tớ nói rằng ngày xưa tớ là một người trầm tính ít nói thì họ đều không thể tin được cơ mà. Thực sự tớ đã thay đổi rất nhiều. Tớ đã cố gắng thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh và môi trường, thích nghi với vị trí hiện tại của tớ. Tớ bắt buộc phải thay đổi. Tớ bắt buộc phải nói nhiều hơn, tớ bắt buộc phải cười nhiều hơn và tớ bắt buộc phải pha trò nhiều hơn.


E: Thực ra cậu không thay đổi gì cả, chỉ là cậu đang tự lừa dối bản thân mình mà thôi. Khi chỉ có một mình, cậu mới biết rằng thực sự thì tính cách của mình như thế nào, thực sự thì cậu thích cái gì và cậu muốn làm gì. Có phải lúc đó cậu chợt giật mình nhận ra rằng mình trầm tính và ít nói đến nhường nào. Lúc đối diện với sự cô đơn, con người ta mới có thể bộc lộ hết tính cách của mình, đó là lúc chúng ta có thời gian chiêm nghiệm để hiểu hơn về con người mình.

M: Tớ cảm thấy tính cách của mình đã không còn phù hợp với con đường trước đây mình đã chọn nữa. Trước đây, tớ chọn con đường này vì sở thích, vì đam mê và vì nó phù hợp với tính cách của tớ. Nhưng bây giờ, tớ đang dần cảm thấy lạc lõng trên con đường mình đã chọn, tớ cảm thấy tiếc nuối về ngã rẽ kia. Lúc nào tớ cũng ngoái cổ nhìn lại và nghĩ ước gì mình chọn con đường đó.





E: Không phải đâu, chẳng qua cậu đang lấy sự thay đổi của tính cách để làm cái bình phong biện hộ cho sự lười nhác của mình. Thực sự thì cậu đã chọn đúng con đường, nó phù hợp với cậu, nhưng cậu lại quá lười nhác, cậu không có đủ kiên trì để bước đi trên con đường ấy.

Đừng ngoái nhìn ngã rẽ kia nữa. Cứng rắn lên, một người đàn ông khi đã chọn thì sẽ không cảm thấy hối tiếc, anh ta sẽ tin tưởng vào con đường của mình và bước đi một cách mạnh mẽ.
Bây giờ chưa phải là quá muộn đâu. Hãy rũ bỏ tất cả và vùng dậy, bước đi thật mạnh mẽ, bước từng bước như thể cậu chưa bao giờ được đi, bước từng bước như thể ngày mai cậu sẽ không còn được chạy nhảy nữa.
Hãy gạt bỏ tất cả những thói quen xấu, quay về với những thói quen tích cực. Phải thay đổi toàn bộ, từ trong ra ngoài. Hãy làm việc như một người thành công chứ đừng sống như một kẻ thất bại.
Hãy tìm cho mình một điểm tựa tinh thần, vượt qua tất cả chông gai, vượt mặt những kẻ kiêu ngạo và đáng ghét trong lớp, kết bạn với những người khao khát thành công. Thay đổi cách học của mình đi.
Vận mệnh của cậu nằm trong tay của chính cậu. Không ai có thể thay đổi nó ngoài cậu ra.
Và hãy nhớ lại câu nói của Napoléon Bonaparte: "Không có gì là không thể".

Comments

Popular posts from this blog

Những vần thơ hay về Bách Khoa

Có một ngôi trường đã hơn 60 năm tuổi, sinh viên đa phần là con trai ngành kỹ thuật, tưởng chừng như sẽ toàn những tâm hồn khô khan. Thế mà lạ thay, luôn có những vần thơ được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, chứa đựng trong đó là đầy tâm tư của những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi.

Sự tích Chim Anh Vũ và Củ Sắn Lùi

Tình hình là nhiều bạn thắc mắc tại sao gọi là "Chim Anh Vũ" và "Củ Sắn Lùi", cho nên mình đành phải thuật lại cho các bạn sự tích của hai đồng c hí này.

Số 2

Bây giờ là 22h22 thứ 2, ngày 12, tháng 12, năm 2022. Khá nhiều số 2 nhỉ. Sáng nay thức đến hơn 2h sáng làm việc, mà vẫn không fix nổi con bug, thế nên mình đành gấp laptop đi ngủ. Gọi là đi ngủ nhưng lên giường vẫn nằm a cay mãi, con bug nhỏ nhỏ mà khó chịu thế nhờ. Thế rồi ông trời không phụ lòng người, sáng lên công ty, pha cốc cafe xong thì lại fix được ngay. Còn sau đó là cả ngày họp hành, buồn ngủ nên vật và vật vờ như thằng nghiện. Mở Facebook ra thì thấy ngày này tròn 10 năm trước mình nhận được tin báo chuẩn bị thi Olympia vào ngày 24/12/2012. Nhìn nhận lại thì cuộc đời mình có quá nhiều thứ gắn liền với số 2, như một định mệnh vậy. Hồi cấp 1, lớp mình có 2 người trùng tên Nguyễn Nam Anh, cô giáo phân biệt bằng cách gọi mình là Nam Anh A, bạn kia là Nam Anh B. Ngoài ra thì trong lớp còn có 1 bạn tên An nữa. Vậy nên tên mình đứng thứ 2 trong danh sách lớp. Kể cũng ổn, thi cái gì cũng đỡ bị gọi nộp bài đầu tiên. Sang cấp 2, lớp không còn bạn nào tên An nữa. Nhưng lại xuất hiện th...

Bách Khoa Tạch Môn Truyện

Năm Bính Thân, tháng Ất Mùi, ngày Giáp Ngọ. Việt Nam quốc, Hà Nội thành, Đại Nghĩa gia trang, Bách Khoa môn phái. Ta vốn là một kẻ sỹ đam mê nghiệp đèn sách, xách bút nghiên tầm sư học đạo ở Bách Khoa môn phái với Hoàng sư phụ cũng đã được tầm 3 xuân. Mỗi năm môn phái đều có 4 kỳ sát hạch để kiểm tra kiến thức, tính đến giờ ta cũng đã trải qua được 12 kỳ sát hạch . Nay nhân lúc Hoàng sư phụ cho dán cáo thị thông báo kết quả kỳ sát hạch mà lòng cảm thấy bồi hồi, vấn vương, nhớ lại chuyện cũ mà thổ lộ mấy dòng này.

Bước Chân Vào Thế Giới Rộng Lớn

Khi tôi quyết định chọn ngành Công nghệ thông tin thay vì Kinh tế đối ngoại hay Kiểm toán, tôi nghĩ rằng mình đã chọn được niềm đam mê cho mình để theo đuổi suốt đời. Bước chân vào cổng trường đại học với nhiều háo hức, nhiều sự bỡ ngỡ, nhưng rồi, tôi cũng dần quen với cách làm học tập, cách sinh hoạt của một chàng sinh viên đại học. Nhưng rồi, tôi nhận ra, đại học có rất rất nhiều thứ để học chứ không đơn giản như thời học sinh. Ngoài những thứ gọi là đam mê thuộc về chuyên ngành Công nghệ thông tin ra, còn bao nhiêu thứ để học, nào là Tiếng Anh, thể thao, kỹ năng mềm ... rất là nhiều. Tôi cảm thấy choáng ngợp và không biết mình phải bắt đầu học từ cái gì trước. Tôi cứ học, học mỗi thứ một ít, chẳng theo thứ tự, quy luật nào cả.